CHO ĐI LÀ CÒN MÃI
Danh mục: ĐỀ TÀI NGHIÊN CỨU

Thật vậy, giữa đoàn người ấy, có người kém mắn khi sinh ra đã bị khiếm thị, có người khuyết tật phải ngồi xe lăn, có người còn cầm trên tay những tờ vé số chưa bán hết trong ngày hôm nay. Nhưng khi nhìn vào ánh mắt họ, tôi tự hỏi? “họ là ai” phải chăng họ là anh, là chị, là em của chúng ta, dù không có máu mủ ruột thịt nhưng tim tôi như thắt lại. Càng nhìn sâu trong ánh mắt họ lòng tôi tràn ngập nhiều thổn thức, trăn trở cho cuộc sống mưu sinh, gia đình của những người anh, chị, em ấy. Thật là chính xác khi thánh Gioan tác giả Tin Mừng đã giúp chúng ta hiểu: “Làm sao bạn có thể nói rằng bạn yêu một Thiên Chúa mà bạn không thấy được, nếu bạn không yêu thương người đồng loại mà bạn thấy[3]”. Làm sao chúng ta có thể vui với người vui, khóc với người khóc? (Rm 12, 14). Đó có vẻ là một yêu cầu quá khắt khe nhưng chính thẳm sâu trong tâm hồn mỗi người ai cũng muốn được yêu thương, chia sẻ, quan tâm bất kể họ là ai.