Chúa Nhật Thứ V TN – Năm B

0
370

(Bài đọc I: G 7:1-4,6-7; Bài đọc II: 1 Cr 9:16-19,22-23; Tin Mừng: Mc 1:29-39)

Ý nghĩa của cuộc sống con người

Đôi khi ở trong đời sống hằng ngày, chúng ta dễ để cho thời gian trôi qua mà không một lần ngồi xét xem ý nghĩa đời sống của mình như thế nào. Những đôi khi, cũng có những người, mới xảy ra có một vài công việc không vừa ý thì cảm thấy thất vọng về đời sống của mình, thậm chí chán nản và tìm đến cái chết. Các bài đọc Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta khám phá ơn gọi của mình và biết rằng đâu là chuyện ưu tiên trong đời sống thiêng liêng. Ơn gọi của sự chia sẻ niềm vui và ý nghĩa của cuộc sống trong việc rao giảng Tin Mừng là một điều cần thiết.

Bài đọc thứ nhất trích từ sách Gióp (7:1-7). Ở đây, ông Gióp đang ở giai đoạn đầu của quá trình ‘thử thách đức tin’. Ông vẫn chưa nhận ra rằng đây chỉ là một thử thách đến từ Chúa và Chúa luôn sẵn sàng giúp đỡ ông. Ông đã chán nản đến mức không thể nhìn thấy sự kết thúc của nỗi đau khổ của mình và thiếu hy vọng thay đổi. Tất cả chúng ta, đôi khi, đều có thể đạt đến điểm này trong cuộc sống, nhưng đó là lúc chúng ta nên kêu gọi đức tin của mình và cầu nguyện với Đấng toàn năng thiêng liêng để giúp đỡ chúng ta, kéo chúng ta ra khỏi sự cực nhọc của cuộc sống này và đưa chúng ta đi trên con đường mà sẽ mang lại hạnh phúc tinh thần. Cuối cùng thì ông Gióp cũng đạt đến cấp độ này, nhưng ông phải chịu đựng rất nhiều đau khổ trước khi đạt đến đó: “Lạy Đức Chúa, xin Ngài nhớ cho, cuộc đời con chỉ là hơi thở, mắt con sẽ chẳng thấy hạnh phúc bao giờ” (G 7, 7).

Thánh Vịnh Đáp Ca (147:1-6) là một bài ca ngợi khen Thiên Chúa vì lòng nhân lành và lòng thương xót của Ngài. Đó có thể là bài hát ông Gióp đã hát trong chương cuối cùng của cuộc đời ông khi mọi điều tốt đẹp được khôi phục.

Bài đọc thứ hai, trích từ Thư thứ nhất của Thánh Phaolô gửi tín hữu Côrintô (9:16-23). Trong đoạn văn này, chúng ta thấy Thánh Phaolô đối lập với ông Gióp. Thánh Phaolô đã gánh nặng trách nhiệm rao giảng phúc âm của Chúa Giêsu Kitô, nhưng ông vẫn sẵn lòng làm điều đó, vì biết rằng điều đó sẽ dẫn đến sự cứu rỗi, cũng như tôn vinh và vinh danh Thiên Chúa. Chúa Kitô và lời cầu nguyện là nguồn sức mạnh của ngài: “Thưa anh em, đối với tôi, rao giảng Tin Mừng không phải là lý do để tự hào, mà đó là một sự cần thiết bắt buộc tôi phải làm. Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng!” (1Cr 9, 16).

Tin Mừng được lấy từ Tin Mừng Thánh Máccô (1:29-39). Chúng ta cần chú ý tới những gì Thánh Marco mô tả công việc gần như hàng ngày của Chúa Giêsu. Lùi lại vài câu chúng ta thấy Chúa Giêsu đang chữa bệnh người bị quỷ ám và rao giảng “với uy quyền”. Sau đó Ngài bảo người nhận phép lạ đừng nói với bất cứ ai, giống như Ngài bảo lũ quỷ hãy “im lặng”. Điều này được thực hiện bởi vì Chúa Giêsu là Thiên Chúa nhập thể làm người. Ngài không cần danh tiếng hay sự chú ý. Ngài muốn chúng ta kêu gọi Ngài trong Đức Tin và Đức Cậy sẽ đáp ứng mọi nhu cầu của chúng ta. Khi Chúa Giêsu chữa lành, Ngài chữa lành toàn bộ con người. Đây là một trong những lý do lớn nhất khiến chúng ta xin Bí Tích Hòa Giải để được chữa lành từ bên trong.

Những bài đọc Lời Chúa này nói với tất cả chúng ta, nhưng chủ yếu là với những người đang trải qua sự căng thẳng của tình hình kinh tế hoặc việc làm hiện tại. Chúng khuyến khích chúng ta đến với Chúa Giêsu Kitô, Đấng chữa lành thiêng liêng, để có được sức mạnh, sự an ủi và chữa lành, không phải như chúng ta mong muốn, mà là như Ngài muốn dành cho chúng ta. Hãy hướng về Ngài trong lời cầu nguyện và sự khiêm nhường, vượt qua những khó khăn, trầm cảm hoặc đau đớn trong Đức Tin và Đức Cậy, rồi chờ đợi Thiên Chúa hành động trong Chúng ta.

Giống như những người trong Tin Mừng, ngày nay nhiều người đến với Chúa Giêsu như một người làm phép lạ, một vị thần ban điều ước, hoặc một người bạn giúp giải quyết nhanh chóng các vấn đề. Tuy nhiên, Chúa Giêsu muốn nhiều hơn thế. Như ngài đã nói trong Tin Mừng, lý do ngài đến là để công bố thông điệp về vương quốc và đưa chúng ta đến với nó, đi theo nó và sống nó với niềm vui. Chúa Giêsu muốn chúng ta đáp lại bằng lòng nhiệt thành và đức tin có sức thay đổi cuộc sống mà chúng ta thấy nơi Mẹ Maria, các tông đồ và các thánh.

Ở đây có một bài học quan trọng cho mỗi chúng ta. Thiên Chúa muốn nơi chúng ta nhiều điều hơn là chỉ cầu nguyện, giúp đỡ người nghèo, sống tử tế. Ngài cũng muốn chúng ta, sau khi nghe Tin Mừng, sống Tin Mừng và mang Tin Mừng đến cho người khác. Đó là sứ vụ và ý nghĩa cuộc đời mà chúng ta cần khám phá mỗi ngày.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô, trong Tông huấn Niềm Vui Tin Mừng, đã hỏi: “Nếu chúng ta đã nhận được tình yêu mang lại ý nghĩa cho cuộc sống của chúng ta, thì làm sao chúng ta lại không chia sẻ tình yêu đó với người khác? . . . Loại tình yêu nào lại không cảm thấy cần phải nói về người mình yêu, hãy chỉ ra chúng, làm cho chúng được biết đến?”

Vì chúng ta tin chắc Chúa Giêsu là ai, Ngài đã làm gì và hứa gì với chúng ta, nên chúng ta phải truyền giáo, chúng ta phải mang nó đến cho gia đình, bạn bè, nơi làm việc, trường học, phòng tập thể dục, quán cà phê và những người khác, những người chưa nghe hoặc chưa chấp nhận lời loan báo về vương quốc này và giới thiệu cho họ về vương quốc ấy: “Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng mạc chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó” (Mc 1, 38).

Lm Phêrô Phạm Minh Triều, CM