Sơ Cristina Calero, Nữ Tử Bác Ái: một cuộc đời tiêu hao bên cạnh người nghèo, người bệnh, và người hấp hối

Đăng ngày: 12 giờ trước

Có những cuộc đời nói về Thiên Chúa không thông qua các bài giảng hùng hồn, nhưng lại sống động qua việc họ hiện diện trung tín và lặng lẽ. Họ trở thành Tin Mừng được viết bằng những hành động cụ thể, như nắm tay an ủi người bệnh, khẽ nói lời động viên đúng lúc, nở nụ cười xoa dịu khi cơn đau bùng dậy, giữ một khoảng lặng đủ mạnh mẽ để đồng hành cùng người đang run rẩy vì sợ hãi. Sơ Cristina Calero, một Nữ Tử Bác Ái, là một trong những cuộc đời sống động đó.

Ơn gọi của sơ đã biểu lộ ở những nơi không thể giấu nổi tính mõng giòn của con người: bệnh viện, viện dưỡng lão, các giáo xứ, mái ấm dành cho các trẻ bị bạo bệnh, và những căn phòng tiễn biệt. Sơ đã đồng hành cùng những bệnh nhân AIDS, thiếu niên có hoàn cảnh khó khăn, những phụ nữ cao niên, những trẻ em mắc bệnh hiểm nghèo, những bậc phụ huynh đau buồn, người có đức tin lẫn người vô thần và những con người chỉ đơn giản cần ai đó bên cạnh.

Trong cuộc sống của sơ, linh đạo Vinh Sơn trở nên rõ ràng và hữu hình. Sơ Cristina đã không phục vụ người nghèo dưới góc độ cảm tính, nhưng sơ đã hữu hiệu phục vụ con người này, bệnh nhân này, trẻ em này, gia đình này, người phụ nữ cao niên này, người hấp hối đang hỏi về cõi sống đời đời. Ơn gọi của sơ là một chứng tá đối với tâm điểm của Tin Mừng: Đức Giêsu Kitô được gặp gỡ trong người nghèo, người bệnh, người bị bỏ quên và người đau khổ.

Ngày nay, một trong những nơi sứ vụ của sơ đang diễn ra là tại Los Almendros/ Viện Dưỡng Lão Thánh Lui Gonzaga, Tây Ban Nha. Nơi đây là mái ấm dành riêng cho tinh thần chăm sóc và phẩm giá con người. Mái ấm này là nơi những cụ bà được đồng hành không chỉ bằng việc chăm sóc sức khỏe mà còn bằng việc quan tâm trị liệu, hổ trợ tâm lý, chăm sóc thiêng liêng, đồng hành gia đình, không gian điều trị, thánh lễ hằng ngày trong nhà nguyện cho các gia đình, và những khu vườn để đi tản bộ, nói chuyện và tìm những khoảnh khắc bình an. Ở nơi này, ơn gọi của sơ Cristina được bộc lộ một cách tự nhiên cho sự phục vụ đời sống bằng sự nhẹ nhàng, đặc biệt là khi đời sống trở nên mỏng giòn hơn.

Nhưng con đường của sơ chưa bao giờ khởi đầu với sự chắc chắn

Thoạt đầu, sơ Cristina đã ý hướng đến một tương lai rất khác biệt. Sơ đã muốn kết hôn và có một gia đình con cái đông đúc. Đời sống tu trì chưa bao giờ là kế hoạch ban đầu của chính sơ. Thế nhưng tiếng gọi của Thiên Chúa bỗng đến làm cắt ngang hàng chỉ, thậm chí có thể như một điều bất ngờ không được chào đón. Giống như nhiều ơn gọi nguyên tuyền khác, ơn gọi của sơ không được sinh ra từ lòng nhiệt huyết tức thời, nhưng xuất phát từ khó khăn, kháng cự và một cuộc đối thoại nội tâm lâu dài với Thiên Chúa.

Sơ đã kể về khó khăn của mình bằng sự chân thành khiến người ta bất ngờ:Tôi đã mất bốn năm giằng co với Thiên Chúa vì bản thân không muốn trở thành nữ tu. Nhưng cuối cùng, Thiên Chúa đã chinh phục tôi, và tôi tự nhủ rằng mình đã may mắn biết bao bởi vì mình chưa bao giờ nghĩ rằng bậc sống này có thể trở nên hạnh phúc hoặc tròn đầy đến vậy!

Những lời đó mạc khải mầu nhiệm của một ơn gọi được khám phá từ bên trong. Thoạt đầu, lời mời gọi có vẻ lấy đi điều gì đó từ sơ. Nhưng sau đó, sơ đã hiểu rằng ơn gọi này khai mở cho sơ một sự tròn đầy thẳm sâu hơn. Chúa không hủy đi khát vọng yêu và thành lập gia đình của sơ. Nhưng đúng hơn, Người đã lan rộng khát vọng ấy. Là một Nữ Tử Bác Ái, sơ Cristina đã trở thành một người chị em cho người nghèo, một người đồng hành với người bệnh, một người hiện diện cách từ mẫu cho các trẻ em và các gia đình, và là chứng nhân hy vọng cho những người hấp hối.

Giai đoạn đào tạo tiên khởi của sơ không mấy dễ dàng. Ở ngưỡng cửa của tuổi đôi mươi, sơ bắt đầu làm việc trong mái ấm nơi các vị cao niên ở đó đều bị mù lòa. Sơ đã không thi vị hóa bước khởi đầu đó. Sơ nhớ lúc đó như một thời điểm khó khăn của sơ:Thời điểm đó không phải là tuần trăng mật. Tôi cũng không có chút hưng phấn nào. Tôi đã bước vào mái ấm đó, nhưng tôi cứ đinh ninh rằng nơi này không phải là chỗ của mình. Tôi tiếp tục đợi Chúa thay đổi ý định của Ngài.

Nhưng Thiên Chúa đã không đổi ý định của lòng Ngài. Thay vào đó, Ngài đã kiên nhẫn uốn nắn tâm hồn của sơ.

Từng chút một, sơ Cristina khám phá ra rằng nơi sơ phục vụ rõ ràng là nơi của những người chịu đau khổ. Sơ gia nhập Tu Hội Nữ Tử Bác Ái và học điều dưỡng để chị có thể phục vụ bên cạnh giường bệnh. Việc điều dưỡng đã trở nên hơn cả một công việc đối với sơ. Công việc này trở thành một ngôn ngữ của tình yêu, một phương thế để chạm đến các thương tích của Đức Kitô qua những thương tích của anh, chị, em của Ngài.

Hành trình mục vụ đưa sơ đến một bệnh viện công ở Murcia, Tây Ban Nha, vào thời kỳ AIDS hoành hành đầy đau thương. Vào thời điểm đó, rất nhiều bệnh nhân không chỉ mang lấy nỗi đau bệnh tật mà còn gánh chịu sức ép của nỗi sợ hãi, sự hổ ngươi, việc bị xã hội chối từ và sự câm lặng.Có nhiều bệnh nhân không dám tiết lộ với gia đình họ đang phải chịu đau khổ thế nào. Sơ Cristina đã ở bệnh viện ấy và sát cánh với những bệnh nhân, mang đến sự chăm sóc, lòng tôn trọng và sự hiện diện không mang tính phán xét hoặc bỏ rơi.

Những lời chứng của sơ biểu lộ nguồn vui trong sơ:điều làm tôi hạnh phúc nhất là sát cánh với những người đang chịu đau khổ và có thể nói lời khích lệ với họ. Tôi đã hiểu cách thức những người hoàn toàn tuyệt vọng tìm thấy bình an và được đong đầy lòng hoan hỷ bởi vì họ cảm thấy được yêu thương. Tôi đã có nhiều trải nghiệm mãnh liệt về việc gặp gỡ Thiên Chúa.

Những trải nghiệm này là chìa khóa để hiểu về cuộc đời của sơ Cristina. Sơ đã không đơn thuần “giúp đỡ” tha nhân. Nhưng sơ còn gặp gỡ cả Thiên Chúa trong họ nữa. Sơ hiểu được rằng khi một người cảm thấy được yêu thương, ngay cả khi cực kỳ yếu đuối, thì những tia sáng Phục Sinh trở nên hữu hình. Bình an có thể xuất hiện ở nơi dường như chỉ có sợ hãi. Niềm vui có thể trổi dậy ở những nơi chỉ có sự từ chối. Thiên Chúa có thể được nhận biết trong một phòng bệnh, trong hành lang viện dưỡng lão, trong một em nhỏ hấp hối, trong bậc phụ huynh đau khổ, trong một cụ bà cần sự dịu dàng trìu mến.

Theo thời gian, sơ Cristina khám phá ra được một ơn gọi đặc biệt: đó là đồng hành với những người hấp hối. Việc an ủi người hấp hối là một trong những sứ vụ tinh tế trong Giáo hội. Sứ vụ này đòi hỏi lòng dũng cảm, sự khiêm nhường và trái tim cắm rễ sâu trong Thiên Chúa. Đồng hành cùng người hấp hối là đối diện với mầu nhiệm sự sống và cái chết mà không từ bỏ. Nó buộc phải chấp nhận không có thứ được chữa lành, nhưng đồng thời tin rằng tất cả mọi người đều được yêu thương. Nó có nghĩa là tin rằng mặc dù thuốc men có giới hạn trong việc điều trị, nhưng đức ái lại đi đến vô cùng.

Ở mái ấm Hogar de Belén, Tây Ban Nha, sơ Cristina đồng hành với trẻ em mang trọng bệnh, như AIDS, các bệnh lý hiếm gặp, tình trạng gây nguy hiểm đến tính mạng, và hoàn cảnh xã hội phức tạp. Ở đó, sứ vụ của sơ không chỉ là chăm sóc cho các em trong giai đoạn cuối đời mà còn đồng hành cùng các gia đình vượt qua nỗi đau mất mát. Mái ấm này là nơi cái chết không được xem như một thất bại, nhưng nó được coi như một cuộc chuyển giao thiêng liêng chứa chan sự ân cần, phẩm giá và tình yêu.

Một trong những câu chuyện gây xúc động từ sứ vụ của sơ là câu chuyện của Saul, một em trai có hai năm trong bệnh viện Doce de Octure ở Madrid. Khi không còn bệnh viện nào nhận em nữa, em được chào đón để có thể nhắm mắt cách bình yên. Em qua đời trong vòng tay cha mình và sơ Cristina. Gia đình của em không theo đạo Công Giáo, nhưng cuộc tiễn biệt của người bố đối với Saul được ghi dấu bằng những bài thánh ca, những bài đọc Kinh Thánh, và một bầu khí chứa chan lòng biết ơn sâu sắc.

Sơ Cristina sau đó kể lại:Khi Saul ở trong mái ấm, cũng là lúc sơ có thể khám phá được kinh nghiệm và hiện diện của Đấng Phục Sinh trong một em nhỏ hai tuổi.

Đây không phải là một giai đoạn dâng trào cảm xúc, nhưng nó là một lời khẳng định của đức tin. Trong khi một em nhỏ chỉ được thế giới nhìn thấy ngang qua lăng kính của bệnh tật và cái chết, sơ Cristina lại nhìn thấy Đức Kitô Phục sinh. Ngang qua cuộc đời mõng giòn của Saul, người ta đã gặp được Thiên Chúa hằng sống. Mặc dù cha mẹ của em không phải là các tín hữu Công Giáo, nhưng họ lại tiếp tục mang ơn vì cách thức con trai họ được đồng hành khi qua đời.

Điều mà chị kinh nghiệm chính là cái nhìn Vinh Sơn, là thấy Đức Kitô nơi người ta có thể chỉ thấy đau khổ; để nhìn nhận nhân phẩm nơi mà họ chỉ thấy sự thiếu thốn; để khám phá ra ân sủng nơi mà người ta chỉ thấy những tấn bi kịch.

Sơ Cristina cũng nhớ đến Fernando, một người mà chị đồng hành trong phút sinh thì. Khi anh này hấp hối, anh đã hỏi sơ về đời sống vĩnh cửu. Sơ đáp lại một cách đơn sơ rằng, anh ta sẽ đến một nơi tốt hơn. Trong những phút cuối cùng ấy, sơ đã nguyện xin rằng:Lạy Chúa, xin đặt nơi con những cử chỉ và lời nói phù hợp trước người anh em này.

Lời nguyện này có thể tóm gọn sứ vụ của sơ. Sơ biết rằng khi đau khổ hiện diện, những lời nói khôn ngoan không bao giờ là đủ. Người tôi tớ phải dành trọn mình cho Chúa. Một lời nói đúng lúc, một cử chỉ đúng lúc, một sự im lặng đúng lúc, một cái chạm đúng lúc, và một ánh nhìn đúng lúc- tất cả chúng xuất phát từ một con tim hiệp nhất với Đức Kitô.

Việc phục vụ của sơ bắt nguồn từ một xác tín thiêng liêng sâu xa: Thiên Chúa có một tình yêu đặc biệt dành cho người nghèo. Chúa Giêsu Nadarét mặc khải khuôn mặt nhân loại của tình yêu ấy. Giáo hôi là Thân Thể Chúa Kitô trong dòng lịch sử, phải tiếp tục sứ vụ của Người. Vì thế, bác ái không phải là một cái gì phụ thêm vào đời sống Kitô hữu, cũng không phải là một hoạt động thứ yếu, nhưng bác ái chính là lời tuyên xưng của đức tin.

Đối với sơ Cristina, người nghèo không chỉ là những người cần được trợ giúp. Họ là nơi gặp gỡ Thiên Chúa. Họ loan báo Tin Mừng cho chúng ta. Họ dạy chúng ta cách đón nhận, cách phó thác, cách tin tưởng, cách nhận ra điều gì thực sự quan trọng. Họ bộc lộ sự nghèo khó của chính chúng ta và mời gọi chúng ta hoán cải.

Đó là lý do tại sao việc phục vụ phải được nuôi dưỡng bằng cầu nguyện. Sơ Cristina biết rằng bác ái không thể chỉ được duy trì bằng cảm xúc hay chủ nghĩa hành động. Người phục vụ phải trở về luôn luôn với nguồn mạch thiêng liêng: Bí tích Thánh Thể, Lời Chúa, sự tha thứ, cầu nguyện và sự hiệp thông với Giáo hội. Bí tích Thánh Thể và bác ái không thể tách rời. Không thể đón nhận Chúa Kitô nơi bàn thờ mà lại lờ đi Chúa Kitô nơi người nghèo. Không thể tôn thờ Mình Thánh Chúa Kitô mà lại thờ ơ với những chi thể đau thương của Thân Thể ấy.

Tại Los Almendros / Nhà dưỡng lão San Luis Gonzaga, ở Madrid, Tây Ban Nha, sự hiệp nhất giữa đức tin và việc chăm sóc này được thể hiện trong những cách thức bình dị.Nhà dưỡng lão không chỉ là nơi cung cấp chăm sóc y tế và điều dưỡng,nhưng cũng có đồng hành thiêng liêng. Nơi đây có những không gian thích ứng, nhưng cũng có một nhà nguyện. Nơi đây hỗ trợ cho các gia đình, nhưng cũng có những giây phút gặp gỡ và bình an. Những khu vườn của nó không chỉ để làm đẹp cảnh quan; chúng là một phần của môi trường nhân văn, nơi các cụ ông cụ bà có thể đi dạo, hít thở, hồi tưởng, trò chuyện và được đồng hành. Trong một nơi như thế, tinh thần Vinh Sơn trở nên cụ thể và thường nhật.

Có một điều gì đó thật đẹp đẽ sâu xa khi thấy sơ Cristina bước đi trong một mái ấm như thế, chào hỏi những phụ nữ mà chị gặp, biết tên họ, câu chuyện của họ, những yếu đuối và nhu cầu của họ. Sự hiện diện của sơ nói lên một Giáo hội không ở xa, nhưng gần gũi. Một Giáo hội có đôi tay. Một Giáo hội với sự dịu dàng của một nữ điều dưỡng. Một Giáo hội cầu nguyện, lắng nghe, đồng hành và phục vụ.

Những ai gặp sơ Cristina thường nhận thấy nơi sơ có niềm vui. Sơ được miêu tả là người hay cười, bình an, sống động và tràn đầy lòng nhân hậu. Niềm vui này không hời hợt. Nó đã được rèn giũa qua đau khổ, phục vụ và từ bỏ. Đó là niềm vui của một người đã từng kháng cự lại tiếng gọi của Thiên Chúa và nay nhận ra đó là hồng ân lớn nhất của đời mình. Đó là niềm vui của một người đã khám phá ra rằng hạnh phúc không tìm thấy trong việc giữ gìn những dự tính riêng, nhưng trong việc hiến thân mình.

Chứng tá của sơ cũng dạy chúng ta rằng bác ái phải thực tế. Phục vụ người nghèo thật đẹp, nhưng không dễ dàng. Đồng hành với người hấp hối thật thiêng liêng, nhưng cũng đau đớn. Chăm sóc người bệnh đòi hỏi năng lực chuyên môn, sự kiên nhẫn, sức mạnh tinh thần và đức tin sâu sắc. Hiện diện bên những gia đình đang tang tóc đòi hỏi sự khiêm tốn. Làm việc với những người trong hoàn cảnh xã hội phức tạp đòi hỏi sự bền bỉ và lòng trắc ẩn không phán xét.

Tuy nhiên, cuộc đời sơ Cristina cho thấy rằng trong những nơi đòi hỏi khắc nghiệt này, Thiên Chúa ban một sự viên mãn không thể tìm thấy ở nơi nào khác. Sơ đã thấy những người không còn hy vọng trở nên bình an vì họ cảm thấy được yêu thương. Sơ đã thấy Chúa hiện diện nơi trẻ em, bệnh nhân, gia đình và người hấp hối. Sơ đã học được rằng ngay cả khi sự sống không thể kéo dài, tình yêu vẫn có thể làm cho nó trở nên rạng rỡ.

Đây có lẽ là một trong những bài học quan trọng nhất về ơn gọi của một Nữ Tử Bác Ái như sơ: bác ái Kitô giáo không chỉ được đo bằng kết quả. Đôi khi chúng ta không thể chữa lành. Đôi khi chúng ta không thể sửa chữa vết thương xã hội. Đôi khi chúng ta không thể ngăn chặn cái chết. Nhưng chúng ta có thể ở lại. Chúng ta có thể yêu thương. Chúng ta có thể bảo vệ phẩm giá. Chúng ta có thể đồng hành. Chúng ta có thể đảm bảo rằng không ai phải đau khổ một mình. Chúng ta có thể để cho sự dịu dàng của Chúa Kitô tuôn chảy qua chúng ta.

Sơ Cristina đã từng diễn tả một câu rất đẹp, tóm gọn tâm điểm chứng tá của mình:Nguyện cho việc làm bác ái chứng minh lời nói bác ái.

Đây là phép thử của đời sống Kitô hữu. Những lời nói của chúng ta về tình yêu phải trở thành sự phục vụ. Những lời cầu nguyện của chúng ta phải trở thành lòng trắc ẩn. Đức tin của chúng ta phải trở thành sự gần gũi. Bí tích Thánh Thể của chúng ta phải trở thành tấm Bánh bẻ ra cho ngườikhác. Lòng tôn sùng Đức Kitô củachúng ta phải dẫn chúng ta đến với người nghèo, vì Người đã ở đó rồi.

Sơ Cristina Calero, Nữ Tử Bác Ái, mang đến cho chúng ta một chứng tá sáng ngời về ơn gọi và sự phục vụ. Ơn gọi của sơ nhắc nhớ chúng ta rằng tiếng gọi của Thiên Chúa có thể làm chúng ta ngạc nhiên, nhưng không bao giờ làm chúng ta nhỏ bé đi. Sứ vụ của sơ chỉ cho chúng ta thấy rằng người nghèo không phải là gánh nặng cho Giáo hội, nhưng là nơi đặc ân để Giáo hội gặp Thiên Chúa của mình. Sơ dạy chúng ta rằng người bệnh và người hấp hối không ở bên lề sứ vụ; họ ở trung tâm của Tin Mừng. Sơ giúp chúng ta hiểu rằng một cuộc đời hiến dâng cho Thiên Chúa và cho người nghèo có thể không trở nên nhỏ hơn, nhưng trở nên viên mãn, rộng lớn và vui tươi hơn.

Câu chuyện của sơ không chỉ là điều để ngưỡng mộ. Nó là một lời mời gọi để đáp trả.

Ngày nay, Gia đình Vinh Sơn vẫn tiếp tục mang đến vô vàn cách thức để theo Chúa Giêsu Kitô, Tôi Tớ của người nghèo: qua các Nữ Tử Bác Ái, Tu Hội Truyền Giáo, Hội Ozanam, Giới Trẻ Con Đức Mẹ, Hiệp Hội Đức Mẹ Ảnh Phép lạ, các nhóm giáo dân Vinh Sơn, phục vụ giáo xứ, chăm sóc sức khỏe, giáo dục, truyền giáo, tiếp cận xã hội, đồng hành với người cao tuổi, phục vụ người di cư, mục vụ giới trẻ, ủng hộ cho công lý, cầu nguyện và chăm sóc trực tiếp cho những ai đau khổ. Mặc dù có nhiều phương diện, nơi chốn, các ngành và việc phục vụ, nhưng chúng đều có một lòng một chí: yêu mến Chúa Kitô nơi người nghèo và yêu mến người nghèo trong Chúa Kitô. Nguyện chứng tá của sơ Cristina khích lệ chúng ta tự hỏi Chúa đang kêu gọi chúng ta phục vụ ở đâu, và nguyện chúng ta đáp trả cách quảng đại, khiêm nhường, can đảm và vui tươi.

Nguồn: famvin.org/en/

Chủng sinh Toma Thiện Pham Minh Ngọc chuyển ngữ.