Thánh Vinh Sơn Ferrer đã ảnh hưởng đến Thánh Vinh Sơn Phaolô như thế nào

Đăng ngày: 01/04/2025

 Pat Collins, C.M.

Khi tôi đọc về cuộc đời và sự nghiệp của Thánh Vinh Sơn Ferrer, người mà tôi vô cùng ngưỡng mộ, tôi đã rất ngạc nhiên khi thấy một số người viết tiểu sử của ngài đã đề cập rằng ngài có ảnh hưởng đáng kể đến Thánh Vinh Sơn Phaolô. Ví dụ, trong cuốn sách của mình, Thánh Vinh Sơn Ferrer: Thiên thần của ngày Phán xét, Andrew Pradel OP tuyên bố rằng vị thánh người Tây Ban Nha đã ảnh hưởng đến “chân phước Nicholas Factor, một tu sĩ dòng Phanxicô và thánh Vinh Sơn Phaolô vĩ đại… Thánh Vinh Sơn từng thừa nhận Thánh Vinh Sơn Ferrer là vị thánh bảo trợ đặc biệt của mình. Ngài đã dành cả cuộc đời để học hỏi và luôn cầm trên tay cuốn Luận thuyết về Đời sống Thiêng liêng (sau đây gọi là TOSL), để ngài có thể tuân theo không chỉ trái tim và hành động của chính mình mà còn của các linh mục trong Tu hội của ngài.[1] Pradel nói rằng một nhà viết tiểu sử tên là Antonio Teoli OP, người đã viết một cuốn tiểu sử quan trọng về Thánh Vinh Sơn Ferrer được xuất bản tại Rome vào năm 1735, đã đề cập rằng vị thánh người Tây Ban Nha này có ảnh hưởng khá lớn đến Thánh Vinh Sơn Phaolô[2]. Khi tôi đọc những tuyên bố này, tôi tự hỏi liệu có bất kỳ tuyên bố nào trong số chúng có cơ sở không.[3]

Cha Pierre Coste kể rằng có lần Canon Richard Dognon của Verdun đã viết thư cho Thánh Vinh Sơn Phaolô và nói rằng, “vì lợi ích của thế kỷ chúng ta, Chúa đã cho cha xuất hiện trên cuộc đời này, mà chỉ có cha mới có thể mang lại, tinh thần, tình cảm và ý định, cùng với tên của Vị Bổn mạng vĩ đại của các nhà truyền giáo, Thánh Vinh Sơn Ferrer. Các sứ mệnh tông đồ mà ngài thiết lập vào thời của ngài rõ ràng là cần thiết hơn bao giờ hết.”[4] Những trích dẫn này đặt ra hai câu hỏi. Thứ nhất, Vinh Sơn Phaolô chịu ảnh hưởng đến mức nào từ cuộc đời và lời dạy của Thánh Vinh Sơn Ferrer? Thứ hai, Thánh Vinh Sơn Phaolô có nhắc đến Thánh Vinh Sơn Ferrer trong các bài nói chuyện và bài viết của mình không?

Có khả năng là Thánh Vinh Sơn Phaolô đã đọc một hoặc nhiều tiểu sử của Thánh Vinh Sơn Ferrer. Chúng ta biết rằng ngay sau khi Thánh Vinh Sơn Ferrer qua đời, giám mục của Lucera, Peter Ranzano đã viết bản tường trình chính thức đầu tiên về cuộc đời đáng chú ý của vị tu sĩ Đa Minh này (năm 1455). Sau đó là các tiểu sử khác, chẳng hạn như một tiểu sử được viết bằng tiếng Pháp, bởi một tu sĩ Đa Minh là Bernard Guyard (năm 1634). Rất có thể Thánh Vinh Sơn Phaolô đã đọc cuốn sách này. Tuy nhiên, có khả năng ngài đã không tiếp cận bất kỳ bài giảng nào của Thánh Vinh Sơn Ferrer.[5] Tuy nhiên, chúng ta chắc chắn rằng ngài đã đọc đi đọc lại TOSL. Mặc dù chúng ta biết rằng những người như Hồng y Pierre Bérulle, Giám mục Francis de Sales và Benet of Canfield đã ảnh hưởng đến đời sống tâm linh của Thánh Vinh Sơn Phaolô, nhưng thực tế là Thánh Vinh Sơn Ferrer cũng ảnh hưởng đến ngài, nhưng thường bị bỏ qua.

Thánh Vinh Sơn Phaolô thường nhắc đến người trùng tên với mình và trích dẫn lời của người này, cả trong các lá thư và trong các bài nói chuyện mà ngài đã đưa ra cho các Nữ tử Bác ái và các thành viên của Tu Hội Truyền giáo. Có không dưới chín trích dẫn như vậy được nhắc đến trong mục lục chung của ấn bản tiếng Pháp Correspondance, Entretiens, Documents (sau đây gọi là CED), do Pierre Coste biên tập.[6] Ví dụ, Thánh Vinh Sơn Phaolô đã viết cho Cha Bernard Codoing về một giao dịch kinh doanh đòi hỏi phải có kiến ​​thức về ngôn ngữ. Ngài nói, “nếu Chúa muốn, Chúa sẽ ban cho cha ân sủng để làm cho người nước ngoài hiểu mình, giống như Ngài đã ban cho Thánh Vinh Sơn Ferrer vậy.”[7] Trong một cuộc đàm luận mà Thánh Vinh Sơn Phao lô đã đưa ra cho các linh mục của Tu Hội Truyền giáo vào tháng 5 năm 1658, ngài đã nói về tầm quan trọng của việc tôn trọng ý kiến ​​của người khác trong mọi điều không phải là tội lỗi.[8] Sau đó, ngài đã nhắc đến những lời sau đây trong Luận thuyết về Đời sống Thiêng liêng, “sẽ có lợi hơn nếu tự mình cai trị theo ý muốn của người khác, miễn là điều đó tốt, mặc dù phán đoán của riêng chúng ta có vẻ tốt hơn và hoàn hảo hơn.”[9]

Trong một cuộc nói chuyện với các linh mục của mình về các chủng viện, Thánh Vinh Sơn Phaolô đã nói, “nếu Thánh Vinh Sơn Ferrer đấu tranh cho sự thánh thiện, để một ngày nào đó Chúa sẽ dấy lên những linh mục tốt lành và những người làm công tác tông đồ, để cải cách tình trạng giáo hội và chuẩn bị cho những người làm việc vì sự hoàn thiện của chúng ta, để hợp tác trong một sự phục hồi hạnh phúc như vậy khi chúng ta thấy tình trạng giáo hội hiện đang trở lại như những gì nó nên có.”[10] Trong một dịp khác, Thánh Vinh Sơn Phaolô đã nói, “Chúng ta hãy làm việc với một tình yêu mới trong việc phục vụ người nghèo, tìm kiếm những người khốn khổ và bị bỏ rơi nhất trong số họ. Chúng ta hãy nhìn nhận rằng trước mặt Chúa, họ là chúa và chủ của chúng ta, và chúng ta không xứng đáng để cung cấp cho họ những việc phục vụ nhỏ bé của mình.”[11] Cụm từ nổi bật, “chúa và chủ của chúng ta” dường như được mượn từ Thánh Vinh Sơn Ferrer, người đã viết, “chúng ta nên có một sự tôn trọng khiêm nhường và chân thành đối với anh em của chúng ta, và vui vẻ phục tùng họ như chúa và chủ của chúng ta.”[12]

Không còn nghi ngờ gì nữa, Thánh Vinh Sơn Ferrer là một nhà truyền giáo Tin Mừng vô cùng hiệu quả. Thánh nhân đã mô tả sự hiểu biết của mình về sứ vụ này trong một chương có tựa đề “về việc rao giảng.” Trong đó, thánh nhân khuyên rằng, “hãy sử dụng những từ ngữ đơn giản và quen thuộc khi rao giảng và khuyên răn. Giải thích chi tiết ý của bạn; và trong khả năng có thể, hãy minh họa những gì bạn nói bằng một số ví dụ, để tội nhân, khi thấy lương tâm của mình phạm phải những tội lỗi mà bạn khiển trách, có thể cảm thấy như thể bạn chỉ đang nói với họ. Tuy nhiên, hãy làm như vậy theo cách mà lời nói của bạn, có thể nói như vậy, có vẻ như xuất phát từ trái tim, không pha trộn với bất kỳ động thái phẫn nộ hay kiêu ngạo nào, và xuất phát từ lòng trắc ẩn, từ tình yêu thương dịu dàng của một người cha, người đau buồn vì lỗi lầm của con cái mình.”[13]

Khi đọc các bài giảng của Thánh Vinh Sơn Ferrer, rõ ràng là thánh nhân đã đưa những nguyên tắc này vào thực hành. Hơn nữa, một số điểm có thể sẽ gây ấn tượng với bất kỳ ai đọc TOSL. Đầu tiên, nó hầu như không chứa bất kỳ trích dẫn nào, dù là trích dẫn từ Kinh thánh, giáo phụ hay đương đại. Thứ hai, phong cách rất đơn giản và rõ ràng, có xu hướng nói ngắn gọn về bản chất của chủ đề đang được xem xét, ví dụ như sự hoàn thiện của Kitô giáo, trong khi tiếp tục đề cập đến động cơ và phương tiện để thực hành nó.[14]

Các tác giả như Abbé Arnaud d’Angel[15], Jacques Delarue[16] và José Maria Román[17] đã đưa vào những phần thú vị về quan điểm của Thánh Vinh Sơn Phaolô về việc thuyết giảng. Họ chỉ ra rằng trong những điều khác nhau mà Thánh Vinh Sơn Phaolô đã nói về chủ đề này trong nhiều năm, có ẩn ý về “phương pháp nhỏ”, mà ngài cho là phương pháp của chính Chúa Giêsu Kitô. Ngài đã từng thốt lên, “hoan hô cho sự giản dị, và cho “phương pháp nhỏ” thực chất là phương pháp tuyệt vời nhất và mang lại nhiều vinh quang hơn, vì nó lay động trái tim hơn tất cả những lời nói suông chỉ làm người nghe khó chịu.”[18] Phương pháp bao gồm ba phần có liên quan với nhau cần phải thay đổi tùy thuộc vào chủ đề đang xem xét, chẳng hạn như đức hạnh, cuộc đời của một vị thánh, một câu chuyện ngụ ngôn, v.v.

Đầu tiên, nó đề cập đến bản chất của chủ đề đang thảo luận, ví dụ như sự cứu rỗi. Thứ hai, người thuyết giảng gợi ý động cơ hành động, ví dụ, tại sao một người nên mong muốn trải nghiệm sự cứu rỗi, ví dụ như nỗi buồn vì đã xúc phạm Chúa và nỗi sợ mất thiên đàng. Thứ ba, người thuyết giảng đề cập đến các phương tiện để thực hiện điều gì đó thiết thực và cụ thể, ví dụ như tin cậy trong sự tự do, món quà thương xót vô điều kiện của Chúa, và đưa ra lời thú tội chung tốt lành.

Bất kỳ ai đọc Luận thuyết về Đời sống Thiêng Liêng của Thánh Vinh Sơn Ferrer sẽ nhận thấy rằng phương pháp nhỏ bao gồm bản chất, động cơ và phương tiện, đã được ngụ ý trong cách thánh nhân viết. Hơn nữa, nhiều điều Thánh Vinh Sơn Phaolô nói về việc rao giảng dường như lặp lại những quan điểm mà Thánh Vinh Sơn Ferrer đã nêu. Chúng ta có thể xem xét một vài ví dụ.

Đầu tiên, như đã lưu ý, Thánh Vinh Sơn Ferrer không trích dẫn các tác giả thế tục. Về phần mình, Thánh Vinh Sơn Phaolô đã khuyên răn những nhà truyền giáo, người mà đã cố gắng “gây ngạc nhiên bằng cách lấp đầy bài giảng của họ bằng nhiều thứ khác nhau như trích dẫn từ triết học, toán học, y học, luật học, trích dẫn từ các giáo sĩ Do Thái, từ tiếng Hy Lạp, tiếng Hipri, tiếng Syriac và tiếng Chaldaic… để thể hiện kiến ​​thức một cách phù phiếm.”[19] Có lần, Thánh Vinh Sơn Phaolô đã nói, “đừng sử dụng những trích dẫn từ các tác giả thế tục, trừ khi anh em sử dụng chúng như những bước đệm để đến với Kinh thánh.”[20]

Thứ hai, Thánh Vinh Sơn Ferrer đã cảnh báo các nhà truyền giáo không nên nói với tinh thần kiêu ngạo. Thánh Thánh Vinh Sơn Phaolô đã nhiều lần cảnh báo về mối nguy hiểm tương tự, ngài nói, “chúng ta phải trung thành với sự giản dị và khiêm nhường của Đấng Cứu Thế chúng ta, Chúa Giêsu Kitô. Ngài đã có thể làm những điều đáng kinh ngạc và nói những lời quan trọng, nhưng Ngài đã không làm như vậy.”[21]

Thứ ba, Thánh Vinh Sơn Ferrer nói rằng mục đích của việc rao giảng là giúp những tội nhân nhận thức được tội lỗi của họ theo cách dẫn đến sự ăn năn. Thánh Vinh Sơn Phaolô nói, “Chúng ta đừng bao giờ mong muốn thỏa mãn bản thân, nhưng hãy làm vui lòng Chúa, giành được các linh hồn và dẫn dắt mọi người đến với sự ăn năn, bởi vì mọi thứ khác chỉ là phù phiếm và kiêu ngạo.”[22]

Thứ tư, Thánh Vinh Sơn Ferrer nhấn mạnh tầm quan trọng của việc rao giảng chân lý với tinh thần từ bi như một người cha hoặc người mẹ yêu thương. Thánh Vinh Sơn Phaolô đã trích dẫn lời của đấng bảo trợ của mình khi ngài nói, “Thánh Vinh Sơn Ferrer nói rằng không có cách nào để hưởng lợi từ việc rao giảng nếu người ta không rao giảng từ sâu thẳm của lòng trắc ẩn.”[23]

Thứ năm, Thánh Vinh Sơn Ferrer khuyến khích các nhà thuyết giáo minh họa những gì họ muốn nói bằng những ví dụ hàng ngày. Thánh Vinh Sơn Phaolô đã nói điều gì đó tương tự, “hãy chú ý cách Chúa Giêsu nói bằng một ngôn ngữ dễ hiểu, sử dụng những so sánh đơn giản về một người nông dân, một cánh đồng, một cây nho, một hạt cải. Đây là cách anh em phải nói nếu anh em muốn mọi người hiểu được lời Chúa mà anh em rao giảng.”[24]

Trong khi hai vị Thánh là những nhà truyền giáo đáng chú ý, mỗi người theo cách riêng biệt của mình, vẫn có những điểm khác biệt rõ ràng giữa họ. Thánh Vinh Sơn Ferrer là một nhà tiên tri về ngày tận thế, người tập trung vào sự hiện diện của kẻ chống Chúa và sự hiện hữu của thời kỳ cuối cùng và sự phán xét chung. Thánh Vinh Sơn Phaolô không tập trung vào bất kỳ chủ đề nào trong số này. Thánh Vinh Sơn Ferrer là một người làm phép lạ đáng chú ý, trong khi có rất ít bằng chứng cho thấy Thánh Vinh Sơn Phaolô đã chữa lành người bệnh hoặc giải thoát họ khỏi tà ma. Tuy nhiên, giống như Vinh Sơn Ferrer, Thánh Vinh Sơn Phaolô và các nhà truyền giáo của ngài có thể có hiệu quả đáng kể. Đây là một ví dụ.

Năm 1641, Nữ công tước d’Aiguillon đã nhiều lần kêu gọi Thánh Vinh Sơn Phaolô truyền giáo ở faubourg Saint Germain des Près ở Paris. Đó là một khu vực rất nghèo đói, xuống cấp và đầy rẫy tội phạm. Nhờ những nỗ lực đầy ân sủng của họ, Abelly kể với chúng ta rằng, “những người làm việc trong điểm truyền giáo này đã rất ngạc nhiên khi thấy sự mất cân đối giữa phương tiện sử dụng và kết quả đạt được. Có một đám đông lớn tại các buổi giảng thuyết và hướng dẫn giáo lý mà họ trình bày theo phong cách đơn giản và quen thuộc do Monsieur Vinh Sơn gợi ý, họ đã tràn ngập sự ngưỡng mộ trước kết quả của họ. Họ thấy những tội nhân thâm căn cố đế, những kẻ cho vay nặng lãi, những người phụ nữ sa ngã, những tên tội phạm đã dành cả cuộc đời để phạm tội, nói tóm lại, những người không có đức tin vào Chúa hay bất kỳ ai, phủ phục dưới chân họ, mắt đẫm lệ, trái tim họ đau buồn vì tội lỗi, cầu xin lòng thương xót và sự tha thứ.”[25]

Những phát hiện của bài viết này có mục đích mang tính chỉ dẫn hơn là kết luận. Chủ đề về ảnh hưởng của Thánh Vinh Sơn Ferrer đối với đời sống thiêng liêng của Thánh Thánh Vinh Sơn Phaolô xứng đáng được xử lý chặt chẽ hơn theo quan điểm phương pháp luận và văn bản. Mặc dù vậy, tôi tin rằng, xét chung lại, tấm gương của hai thánh Vinh Sơn dạy cho chúng ta ít nhất ba bài học có liên quan tại thời điểm khủng hoảng này trong Giáo hội và Nhà nước ở Ireland. Thứ nhất, nhiều vấn đề của chúng ta, thường là kết quả của sự lãng quên tội lỗi đối với Thiên Chúa, là một lời kêu gọi quan phòng để tìm kiếm Chúa trong khi Người vẫn có thể được tìm thấy (x. Is 55:6). Thứ hai, trong khi các Kitô hữu đúng khi nhấn mạnh đến tính ưu việt của lòng thương xót yêu thương của Thiên Chúa, họ cũng cần phải tham khảo không chỉ đến công lý thiêng liêng sẽ được thực hiện vào ngày sau cùng, mà còn đến khả năng xa cách vĩnh viễn với Thiên Chúa.

Thứ ba, khi chúng ta chia sẻ Phúc Âm theo những cách khác nhau, chúng ta có thể mong đợi Thiên Chúa biểu lộ quyền năng cứu độ và sự hiện diện của Người qua các công việc bác ái, hành động vì công lý (cách đặc trưng của Thánh Vinh Sơn Phaolô) và các hành động quyền năng đầy sức lôi cuốn (cách đặc trưng của Thánh Vinh Sơn Ferrer). Theo cách này, chúng ta sẽ giúp mở ra sự đổi mới mà Đức Benedict XVI đã nói đến khi ngài viết trong Thư mục vụ gửi cho người Công giáo Ireland, “Chúa Thánh Thần, Đấng an ủi, Đấng bênh vực và Đấng hướng dẫn, hãy khơi dậy một mùa xuân mới của sự thánh thiện và lòng nhiệt thành tông đồ cho Giáo hội Ireland”.

Chuyển ngữ: Lm. Phêrô Phạm Minh Triều

Nguồn: https://vincentians.com/

[1] Rockford, IL: Tan, 2000, 185-6.

[2] Storia Della Vita, e del Culto di s Vincenzo Ferrerio (Rome: 1735)

[3] Pierre Coste, The Life and Works of S. Vincent de Paul, vol 3 (New York: New City Press, 1987), 305.

[4] Vincent de Paul, Correspondence, Conferences, Documents, vol 1, (New York: New City Press, 1985), 152.

[5] Some of them are available at http://www.svfparish.org/svfsermons/index.htm

[6] Vol XIV, (Paris: Lecoffre, 1925), 636.

[7] Correspondence, Conferences, Documents, vol 2, op cit, 232.

[8] CED, X, 482.

[9] TOSL, op cit, 3.

[10] CED, XI, 7-8, & quoted by Abelly, vol 2, op cit, 254

[11] CED, XI, 393.

[12] TOSL, op cit, 38.

[13] TOSL, op cit, 24

[14] Cf TOSL, op cit, 30-2; 40-1.

[15] Saint Vincent: A Guide for Priests (London: Burns Oates, 1932), 106-33.

[16] The  Missionary  Ideal  of  the  Priest According  to Vincent  de  Paul  (Philadelphia: Vincentians, 1993), 121-8.

[17] St Vincent de Paul: A Biography, op. cit., 348-51.

[18] CED XI, 286.

[19] Quoted by Delarue, op cit, 123.

[20] CED XI, 50, & quoted in Abelly, vol 2, op cit, 19.

[21] CED XII, 211-27, & quoted by Abelly, vol 2, op cit, 86

[22] Delarue, op cit, 127.

[23] Correspondence, Conferences, Documents, vol 1, op cit, 526.

[24] CED XI, 342-51, & quoted by Abelly, vol. 3, op cit, 320.

[25] Ibid, 223-4.