Mùa Vọng trong tinh thần Vinh Sơn: Chờ đợi chủ động và niềm hy vọng Kitô giáo

Đăng ngày: 04/12/2025

Chờ đợi chủ động và niềm hy vọng Kitô giáo

Mùa Vọng đánh dấu sự khởi đầu của năm phụng vụ, thời gian canh tân tâm hồn và chuẩn bị cho sự ngự đến của Chúa Kitô. Mùa phụng vụ này mời gọi chúng ta bước vào không gian “chờ đợi chủ động” – một thuật ngữ gói gọn lời kêu gọi song hành về sự tỉnh thức và hành động. Theo quan điểm Vinh Sơn, Mùa Vọng không chỉ suy tư những chủ đề Kitô giáo rộng lớn hơn về hy vọng và sự trông đợi mà còn thách thức chúng ta sống những nhân đức này một cách cụ thể, cách biến đổi, đặc biệt là trong việc phục vụ người nghèo.

Chờ đợi chủ động: hơn cả sự trông đợi thụ động

Trong truyền thống Vinh Sơn, khái niệm chờ đợi gắn liền mật thiết với hành động. Thánh Vinh Sơn Phaolô nổi tiếng với câu nói: tình yêu không phải là tình yêu nếu không có hiệu quả. Đối với ngài, chờ đợi Chúa Kitô đến không phải là một nỗ lực thụ động mà là một sự dấn thân chủ động với thế giới, đặc biệt là thông qua việc phục vụ những người đang cần nhất.

Trong một lá thư, Thánh Vinh Sơn đã nhận xét: “Chúng ta hãy yêu mến Thiên Chúa,… hãy yêu mến Thiên Chúa. Nhưng hãy yêu bằng sức mạnh của đôi tay và mồ hôi tuôn chảy trên vầng trán” (CCD XI, 32). Câu nói này gói gọn tinh thần Vinh Sơn, kêu gọi chúng ta sống đức tin bằng hành động. Khi chúng ta chuẩn bị cho Chúa Kitô giáng sinh trong Mùa Vọng, điều này có nghĩa là tích cực tìm kiếm Chúa Kitô nơi những người nghèo, những người đau khổ và những người bị gạt ra ngoài lề xã hội.

Theo nghĩa này, Mùa Vọng trở thành thời gian thức tỉnh trước những nhu cầu của thế giới xung quanh, mời gọi chúng ta tự hỏi: Làm thế nào chúng ta có thể dành chỗ cho Chúa Kitô trong cuộc sống của mình bằng cách phục vụ người khác? Làm thế nào chúng ta đang chuẩn bị tâm hồn mình không chỉ bằng cầu nguyện và suy niệm mà còn bằng những hành động cụ thể của lòng thương xót và công lý?

Niềm hy vọng Kitô giáo: bắt nguồn từ tình yêu và sự phục vụ

Trọng tâm của Mùa Vọng là chủ đề hy vọng—một niềm hy vọng không trừu tượng hay xa vời, nhưng bắt nguồn sâu xa từ thực tại Nhập Thể của Chúa Kitô. Đặc sủng Vinh Sơn cũng đặt nền tảng trên hy vọng, đặc biệt là niềm tin rằng Chúa Kitô hiện diện trong người nghèo. Sự hiện diện này biến đổi cả người cho và người nhận sự phục vụ. Đối với Thánh Vinh Sơn, phục vụ người nghèo chính là phục vụ chính Chúa Kitô. Ngài đã nói một câu nổi tiếng: “Nếu chúng ta đến với người nghèo mười lần một ngày, thì trong số mười lần một ngày đó, chúng ta sẽ tìm thấy Chúa ở đó!” (CCD IX, 199). Lời tuyên bố sâu sắc này nhấn mạnh mầu nhiệm Nhập Thể, mà chúng ta chuẩn bị đón nhận trong Mùa Vọng. Chúa Kitô không đến như một vị vua quyền lực, nhưng là một hài nhi yếu đuối, sinh ra trong cảnh nghèo khó. Khi chúng ta chuẩn bị cho sự tái lâm của Người, chúng ta được nhắc nhở rằng Chúa Kitô vẫn tiếp tục đến với chúng ta trong hình hài đau khổ của người nghèo.

Niềm hy vọng Kitô giáo, theo quan điểm của Thánh Vinh Sơn, không chỉ là một sự mong đợi mơ hồ về hạnh phúc tương lai, mà còn là một niềm tin sâu sắc vào công trình đang diễn ra của Thiên Chúa trên thế giới, đặc biệt qua bàn tay và trái tim chúng ta. Mùa Vọng là mùa mà niềm hy vọng này được đổi mới, không chỉ trong lòng đạo đức cá nhân mà còn trong việc phục vụ cộng đồng.

Nhìn thấy Chúa Kitô nơi người nghèo

Một trong những khía cạnh nổi bật nhất trong di sản tinh thần của Thánh Vinh Sơn Phaolô là ngài nhấn mạnh rằng người nghèo không chỉ là những người nhận được lòng bác ái, mà còn là những biểu tượng sống động của Chúa Kitô. Đây là một tầm nhìn cấp tiến, đặc biệt trong thời đại chúng ta, nơi mà sự nghèo đói thường bị vô hình hoặc bị giản lược thành những con số thống kê. Mùa Vọng mời gọi chúng ta gặp gỡ Chúa Kitô nơi người nghèo và nhận ra dung nhan Người nơi những người bị gạt ra ngoài lề, bị lãng quên hoặc bị áp bức.

Thánh Vinh Sơn nhắc nhở chúng ta về phẩm giá của người nghèo, ngài nói: “Chúng ta hãy nhìn nhận trước mặt Thiên Chúa rằng họ là chủ nhân và là chúa của chúng ta, và chúng ta bất xứng để phục vụ họ bằng những việc nhỏ bé của mình” (CCD XI, 349). Đây là một sự thật khiêm nhường, đặc biệt là trong Mùa Vọng, khi chúng ta được mời gọi chuẩn bị tâm hồn để đón nhận Chúa Kitô. Làm sao chúng ta có thể thực sự chào đón Chúa Kitô nếu chúng ta bỏ bê Người trong con người người nghèo? Làm sao chúng ta có thể mừng lễ sinh nhật của Người mà lại phớt lờ tiếng kêu than của những người đau khổ?

Theo một nghĩa nào đó, Mùa Vọng trở thành tấm gương soi để chúng ta nhìn lại mối quan hệ của mình với người nghèo. Liệu chúng ta có thực sự nhìn thấy Chúa Kitô nơi họ, như Thánh Vinh Sơn đã thúc giục chúng ta làm? Chúng ta có đang phục vụ họ với lòng tôn kính và tình yêu thương mà sự công nhận đó đòi hỏi không? Những câu hỏi này là cốt lõi của Mùa Vọng theo tinh thần Vinh Sơn, kêu gọi chúng ta không chỉ suy tư mà còn hành động.

Chuẩn bị thiêng liêng: vượt ra ngoài yếu tố vật chất

Thế giới tiêu thụ thường làm chúng ta xao lãng mục đích thực sự của Mùa Vọng. Mùa này có thể trở thành việc chuẩn bị cho các lễ hội, trang trí và quà tặng hơn là chuẩn bị tâm hồn đón Chúa Kitô đến. Việc Thánh Vinh Sơn Phaolô nhấn mạnh đến sự giản dị và khiêm nhường là một sự điều chỉnh cần thiết cho sự méo mó này của thời hiện đại.

Thánh Vinh Sơn thách thức chúng ta chuẩn bị cách thiêng liêng. Mùa Vọng là thời gian để loại bỏ lòng kiêu hãnh, những xao lãng và tính ích kỷ, để chúng ta có thể dành chỗ cho Chúa Kitô ngự vào lòng và cuộc sống của mình. Sự chuẩn bị tâm linh này không chỉ là sự thánh thiện cá nhân mà còn là việc chuẩn bị bản thân để phục vụ tha nhân hiệu quả hơn.

Lời kêu gọi hành động

Mùa Vọng, theo quan điểm của Thánh Vinh Sơn, vừa là thời gian canh tân đời sống thiêng liêng vừa là lời kêu gọi hành động. Mùa Vọng mời gọi chúng ta tích cực chờ đợi Chúa Kitô bằng cách phục vụ những người thiếu thốn, sống trong niềm hy vọng Kitô giáo bằng cách nhìn thấy Chúa Kitô nơi người nghèo, và chuẩn bị thiêng liêng cho sự tái lâm của Ngài. Trong một thế giới thường đề cao chủ nghĩa vật chất và tư lợi, đặc sủng Vinh Sơn nhắc nhở chúng ta rằng sự chuẩn bị thực sự cho sự tái lâm của Chúa Kitô bao gồm cả cầu nguyện và phục vụ.

Một cách thiết thực để tham gia vào sự chuẩn bị thiêng liêng này là thông qua việc thực hành suy niệm hằng ngày theo tinh thần Vinh Sơn. Bằng cách dành thời gian mỗi ngày để xem xét hành động và ý định của mình, chúng ta có thể nhận thức rõ hơn về cách chúng ta đang (hoặc không) sống các giá trị của Phúc Âm. Việc thực hành này giúp chúng ta luôn vững vàng trong ý nghĩa đích thực của Mùa Vọng, ngay cả khi thế giới xung quanh kéo chúng ta đi theo những hướng khác nhau.

Trong hành trình Mùa Vọng này, chúng ta hãy ghi nhớ lời của Thánh Vinh Sơn Phaolô, người mà không ngừng thúc giục các môn đệ của mình sống đức tin một cách cụ thể. Chúng ta hãy biến thời gian này không chỉ là mùa mong đợi mà còn là mùa biến đổi, cả trong tâm hồn chúng ta lẫn thế giới xung quanh.

Nguồn: famvin.org

Ban truyền thông chuyển ngữ