Suy niệm thứ Hai, tuần I Mùa Chay
Lv 19,1-2.11-18; Mt 25,31-46
“Ta là khách lạ và các ngươi đã tiếp rước” đây là chủ đề hướng dẫn việc cử hành kỷ niệm 400 năm ngày khai sinh đoàn sủng Vinh Sơn. Điều này giúp chúng ta củng cố lại căn tính của gia đình Vinh Sơn. Bài tin mừng ngày hôm nay cho chúng ta thấy rõ tầm quan trọng và niềm hạnh phúc mà chúng ta đạt được khi chúng ta phục vụ những người anh em nhỏ bé, bất hạnh, nghèo hèn. Trong chúng ta, ai cũng đã từng an ủi, giúp đỡ người khác trong lúc họ cần. Đặc biệt, đối với ơn gọi Vinh Sơn, việc chúng ta giúp đỡ người khác, cụ thể hơn là người nghèo luôn đặt lên hàng đầu. Vậy ta phải yêu thương và phục vụ người nghèo như thế nào. Qua các bài đọc kinh thánh, con muốn nêu lên ba chiều kích của việc phục vụ người nghèo như sau:
Thứ nhất, đó là tổng quan về việc phục vụ. “Phục vụ người nghèo là phục vụ Đức Kitô,” nên ta phải đặt việc phục vụ lên hàng đầu. Trong bài Tin Mừng, thánh Matthêu đã nhấn mạnh đến những khía cạnh đáng thương nhất mà người nghèo phải gánh chịu đó là: đói, khát, khách lạ, trần truồng, đau yếu, ngồi tù. Điều họ cần không phải là cái gì cao sang mà đó chỉ là một chén cơm, một ly nước lã, một chỗ nghỉ chân, một manh áo rách, một viên thuốc hay một lời hỏi thăm. Vì vậy, chúng ta đừng do dự khi mở rộng lòng mình với mọi người. có những lúc, chỉ một ánh mắt trìu mến, một nụ cười thân thiện, hay một câu nói ấm lòng cũng đủ chắp cánh cho một trái tim. Trong dụ ngôn người Samari nhân hậu, mặc dù chỉ là một người khách ngoại kiều qua đường nhưng sự chăm sóc đó nói lên tình yêu không biên giới, tình yêu vô vị lợi. Thánh Vinh Sơn, tấm gương phục vụ và yêu thương được thể hiện rõ nét qua cuộc đời và linh đạo của ngài khi ngài dành phần lớn thời gian, công sức, tâm huyết để theo đuổi một lý tưởng phục vụ người nghèo mà ngài ấp ủ.
Thứ hai, cách thức chúng ta giúp đỡ, phục vụ. Người ta thường nói, “của cho không bằng cách cho”, biết bao người làm việc từ thiện chỉ mong bản thân mình được nổi tiếng và nhiều người biết đến. Riêng Chúa Giêsu, khi thấy dân Do thái làm nhiều việc chỉ vì phô trương bề ngoài, còn tâm hồn họ xa Chúa Ngài đã cảnh báo họ: “Khi làm việc lành phúc đức… Anh em chớ có phô trương cho thiên hạ thấy… Đừng có khua chiêng đánh trống như bọn đạo đức giả cốt để người ta khen… Còn anh em khi bố thí đừng cho tay trái biết việc tay phải làm”. Cuộc sống là quá trình trao tặng và đón nhận không ngừng, mỗi người chúng ta đều có bổn phận cho việc đó. Chúng ta phải nhận ra rằng việc cho đi hay bố thí là một hành động công bình chứ không phải là một hành động thương hại. Chân phước Frédéric Ozanam đã mạnh mẽ phản đối những nhà theo thuyết xã hội ở pháp vào thế kỷ XIX khi nói của bố thí là xúc phạm và nhục mạ người nghèo. Thánh Vinh Sơn xác tín việc Chúa ở với người nghèo khi ngài nói với các Nữ Tử: “Trong một ngày, một Nữ Tử Bác Ái đi thăm bệnh nhân mười lần, tức là gặp Thiên Chúa mười lần trong một ngày”
Cuối cùng, phục vụ, bác ái phải đi đôi với cầu nguyện. cầu nguyện là một cách thức dễ dàng nhất để tiếp cận với Chúa và với tha nhân. Chính cầu nguyện đã chèo lái hoạt động của rất nhiều vị thánh và cả thánh Vinh sơn. Cầu nguyện chiếm một vị trí ưu tiên trong cuộc sống của một vị thánh bác ái. Nhờ cầu nguyện chúng ta kiên vững được trong ơn gọi. Thiên Chúa không từ chối gì khi ta cầu nguyện. Đời sống cầu nguyện như là linh hồn của người tông đồ, phải làm sao để trở nên một người chiêm niệm trong hành động và tông đồ trong cầu nguyện. Thánh Vinh Sơn, một nhà hoạt động truyền giáo nhưng ngài ý thức rõ tầm quan trọng của việc cầu nguyện. Ngài viết trong hiến pháp: “chúng ta cần chu toàn những thực hành thiêng liêng sau đây, đọc Thánh Kinh, tôn sùng Thánh Thế, nguyện ngắm chung, xét mình, đọc sách thiêng liêng, tĩnh tâm hằng năm và thực hành việc linh hướng.”
Tóm lại, để chúng ta có được những lợi thế trong ngày con Người trở lại trong vinh quang, chúng ta phải làm gì trước những người anh em nhỏ nhất, những người nghèo? ta phải biết phục vụ người nghèo là gì?, cách thức chúng ta phục vụ, và phục vụ phải đi đôi với cầu nguyện. Mỗi người hãy biết chia sẻ, biết cho đi, vì cho đi là còn mãi.
Paul Chân
